“Giết ngươi, không cần lý do, chỉ bởi vì ngươi là súc sinh.” Bạch Thương Đông chém ra một kiếm, cả người đã bước đến trước mặt Thần Phách Chân. Thần Phách Chân ngưng tụ ra Chân Phách thương muốn chặn lại kiếm của Bạch Thương Đông, nhưng ông ta lại thấy hoa mắt, không biết Bạch Thương Đông làm cách gì mà đã xuất hiện được ở phía sau ông ta, tàn nhẫn chém một kiếm trên lưng ông ta. Kiếm quang lần này có chút khác biệt, một kiếm này vậy mà lại chém ra Tử Lôi Bá Thể của ông ta, để lại trên lưng ông ta một vết thương sâu thấy xương. Thần Phách Chân nổi giận gầm lên một tiếng, Chân Phách thương trở tay quét về phía sau, nhưng thân hình Bạch Thương Đông lại quỷ dị xuất hiện ở trước mặt ông ta, một kiếm chém lên mặt ông ta, trên mặt ông ta lập tức xuất hiện một vệt chém nghiêng, kéo dài khắp cả khuôn mặt. “A!” Thần Phách Chân kêu thảm một tiếng, vừa đưa tay ôm mặt, vừa điên cuồng múa Chân Phách thương. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương