Hàm răng của Bạch Thương Đông gần như đã muốn cắn nát, trong mắt đã sắp phun ra lửa rồi.

Từ trước tới nay hắn chưa từng gặp được kẻ nào giống súc sinh như vậy, cái gọi là hổ dữ không ăn thịt con, Thần Phách Chân này thật sự còn không bằng súc sinh.

Ma nhân đối xử tàn nhẫn với á nhân, còn có thể nói rằng vì á nhân không cùng một chủng tộc với bọn chúng, bọn chúng không cần thiết lo nghĩ như vậy.

Nhưng Thần Lộng Ngọc là nữ nhi ruột thịt của Thần Phách Chân, vậy mà ông ta lại muốn làm như vậy đối với Thần Lộng Ngọc, là một người địa cầu, Bạch Thương Đông không thể chấp nhận được trên đời lại có phụ thân không bằng súc sinh như vậy.

“Khốn kiếp... Khốn kiếp... Khốn kiếp...” Bạch Thương Đông điên cuồng hấp thu Thiên Mệnh Đạo Ấn của Thần Lộng Ngọc, hận không thể ngay lập tức xông ra ngoài chém Thần Phách Chân thành muôn mảnh.