“Lộng Ngọc, theo ta trở về đi.” Thần Phách Chân nhìn Thần Lộng Ngọc đang run rẩy đứng đó, trong giọng nói chứa đầy uy nghiêm không thể làm trái, trực tiếp quay người rời đi.
Cả người Thần Lộng Ngọc run rẩy giống như con gà con trong bão táp vậy, trong lòng tràn đầy sợ hãi đối với Thần Phách Chân, nhìn bóng lưng Thần Phách Chân, suýt nữa đã không nhịn được mà nghe theo mệnh lệnh của Thần Phách Chân, nhưng cuối cùng Thần Lộng Ngọc vẫn nhịn được, cuối cùng không bước ra một bước kia, cho dù cả thân thể và tinh thần của nàng đều bị sợ hãi bao trùm, nhưng cuối cùng nàng vẫn không có nghe theo mệnh lệnh của Thần Phách Chân.
“Sao còn không đi?” Thần Phách Chân đi mấy bước, không thấy Thần Lộng Ngọc đi theo, bước chân của ông ta dừng lại rồi xoay người, đôi mắt giống như mắt ưng nhìn chằm chằm vào Thần Lộng Ngọc, giống như chim ưng hung ác trên bầu trời đang nhìn chằm chằm vào con mồi chứ không phải là một người cha đang nhìn con gái yêu quý của chính mình.
“Phụ thân, người để cho ta đi thôi, ta muốn đi xem thế giới bên ngoài.” Hàm răng của Thần Lộng Ngọc va vào nhau vì run rẩy, nàng thật sự quá sợ, nhưng vẫn dũng cảm nói ra.
Con ngươi Thần Phách Chân co lại: “Thế giới bên ngoài đều là tội ác và tử vong, không hề có điều gì tốt đẹp dành cho con, chỉ khiến con đau khổ không chịu nổi thôi, Thần gia mới là nơi mà con nên ở, chỉ có phụ thân mới là người thương con nhất, ở Thần gia, con chính là tất cả, chờ ta trở thành gia chủ Thần gia, con chính là chủ mẫu của Thần gia, tất cả ở Thần gia đều thuộc về con.”