“Trên đời này không có Chân Mệnh Đạo Ấn không thể phá giải, Tam Tương lực của Thần Trấn Sơn nhất định có phương pháp phá giải, không thể hoàn toàn không có cách giải.” Bạch Thương Đông âm thầm suy nghĩ.

“Thần Trấn Sơn có khả năng khống chế quang bài, nói cách khác là ba loại năng lực sinh tử thương của quang bài cũng không khác gì nhau, Thần Trấn Sơn muốn cho ngươi rút ra lá bài nào thì ngươi sẽ rút ra lá bài đó, ba loại thuộc tính sinh tử thương hoàn toàn không tồn tại, vậy tại sao lại tồn tại đây?” Ánh mắt Bạch Thương Đông khẽ lóe lên, hắn đã nghĩ tới điểm mấu chốt, đang nghĩ phải làm thế nào mới có thể phá giải Tam Tương lực.

Nhưng Bạch Thương Đông lại gặp phải môt vấnđề mới, hắn có thể phá giải Tam Tương lực, đó là vì hắn có Thập Phương Cổ Đế, có đủ loại năng lực không tưởng tượng nổi, nhưng Thần Lộng Ngọc lại không có lực lượng của Thập Phương Cổ Đế, nàng phải phá giải Tam Tương lực như thế nào chứ?

“Thất ca, còn muốn tiếp tục sao?” Thần Lộng Ngọc cố chịu vết thương đứng lên, đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm vào Thần Trấn Sơn.

“Ta nhận được mệnh lệnh, chỉ có thể mang ngươi trở về.” Ánh mắt Thần Trấn Sơn đầy phức tạp, do dự hồi lâu vẫn một lần nữa ngưng tụ ra hắc động, lấy từ bên trong ra ba lá quang bài.