“A!”

Thần Lộng Ngọc đột nhiên hét thảm một tiếng, trên đùi xuất hiện một lỗ máu, giống như bị kiếm đâm trúng vậy, máu tươi từ trong đó lập tức tuôn ra.

Lá bài bị Thần Lộng Ngọc rút ra cũng rơi trên mặt đất, rõ ràng là một tấm chó chữ thương.

“Đáng chết, ngươi thật sự dùng tính mệnh của chính mình để đánh cược sao?” Bạch Thương Đông tức giận hô.

“Hiện tại ta có thể đi được chưa?” Thần Lộng Ngọc vận chuyển thần quang để máu tười từ vết thương dừng lại, sắc mặt nàng tái nhợt hỏi Thần Trấn Sơn.