Trong lòng Bạch Thương Đông kinh hãi, hắn cũng không nhìn ra, thần quang của Thần Trấn Sơn đã làm gì trên người Thần Lộng Ngọc, sẽ ảnh hưởng gì tới Thần Lộng Ngọc, chỉ có thể yên lặng theo dõi. Một tay Thần Trấn Sơn lôi kéo quả cầu ánh sáng như hắc động, một tay khácđột nhiên khẽ động, nhưng cũng không phải công kích tới Thần Lộng Ngọc, mà chỉ đưa tay vào quả cầu ánh sáng như hắc động kia, toàn bộ cánh tay giống như bị hắc động cắn nuốt vậy, trên mặt hắn lộ ra nụ cười quái dị. Bạch Thương Đông khẽ cau mày, thầm nghĩ trong lòng không ổn, thần quang của Thần Trấn Sơn có chút quỷ dị, cũng không phải là thần quang có tính chất như đòn công kích bình thường, nếu như lúc này có Hoàng Tiên ở đây thì không cần để ý tới nhiều, trực tiếp chém tới một kiếm, làm thịt Thần Trấn Sơn là được. Đáng tiếc Thần Lộng Ngọc không phải Hoàng Tiên, Thiên Mệnh Đạo Ấn của nàng cũng không có đủ năng lực như vậy. Đột nhiên, cánh tay của Thần Trấn Sơn từ trong hắc động rút ra ngoài, chỉ là trong tay hắn có thểm ba tấm quang bài. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương