Thỉnh thoảng Thần Lộng Ngọc sẽ tới Lăng Viên để tế bái mẫu thân nàng, cho nên cũng không khiến người hoài nghi. Ở Lăng Viên không có người của Thần gia, hơn nữa có biển Thần Thụ bảo vệ, người của Thần gia cũng không có thói quen phái người canh giữ, chỉ cần không bị Thần Thụ cảm giác được là có thể trực tiếp từ hướng nam nghĩa trang bay ra khỏi biển Thần Thụ. Khi Thần Lộng Ngọc nói cho Bạch Thương Đông nghe kế hoạch, thuận tiện cũng nói tới chuyện mẫu thân nàng. Mẫu thân nàng cũng không phải người của Thần gia, cũng không phải người có Thiên Mệnh Đạo Ấn, mà là một người có Chân Mệnh Đạo Ấn Thánh Phẩm, lại là Chân Nhân có được Thần Quang Thánh Phẩm. Bởi vì người có Thiên Mệnh Đạo Ấn thế hệ trước ở Thần gia gặp chuyện ngoài ý muốn, cho nên ở Thần gia cũng chỉ có Thần Phách Chân là có Thiên Mệnh Đạo Ấn, muốn cưới người có Thiên Mệnh Đạo Ấn ở Dạ, Hồ, Viêm Tam gia là chuyện không cần nghĩ, cho nên chỉ có thể nhường một bước, cưới mấy vị nữ Chân Nhân có Song Thánh phẩm. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương