Thần Lộng Ngọc dựa vào lan can thuyền hoa, hai mắt vừa đỏ vừa sưng, nước mắt không ngừng rơi vào trong nước hồ, trong đôi mắt to linh động đã chứa đầy nước mắt.

“Bọn họ thật đáng thương.” Hôm nay Thần Lộng Ngọc nghe « Romeo và Juliet » sau đó chính là dáng vẻ này, dựa vào lan can thuyền khóc không thành tiếng, thật lâu sau mới nức nở nói.

Bạch Thương Đông thấy thời cơ đã đến, bắt đầu ướm lời: “Vậy một câu chuyện xưa hôm nay, chúng ta kể một chuyện có kết cục mỹ mãn đi.”

Bạch Thương Đông sửa lại chuyện « Nữ Phò mã » một chút rồi kể cho Thần Lộng Ngọc nghe.

Trong câu chuyện này có nhắc tới việc đào hôn và hiệu quả sau việc này, Bạch Thương Đông hy vọng thông qua câu chuyện này có thể tác động tới suy nghĩ của Thần Lộng Ngọc, sau đó tìm hiểu được tâm ý của nàng thế nào.