Bạch Thương Đông biết rõ bây giờ giữa mình và Thần Lộng Ngọc vốn không có bất kỳ cơ sở tin tưởng nào, nếu như hắn trực tiếp khuyên Thần Lộng Ngọc chạy trốn thì100% là Thần Lộng Ngọc sẽ không nghe hắn nói, thậm chí có thể sẽ nghi ngờ động cơ của hắn. Hơn nữa từ nhỏ Thần Lộng Ngọc được nuôi dưỡng trên thuyền hoa, rất ít khi tiếp xúc cùng người khác, không thạo đối nhân xử thế, rất khả năng là do Thần gia cố ý làm, chính là vì để Thần Lộng Ngọc không mâu thuẫn chuyện phải gả cho cha mình. Tư tưởng Thần Lộng Ngọc có thể tính là không lành lặn, thế giới quan cả nàng đã bị người của Thần gia cố gắng bóp méo, cho nên có muốn khuyên nàng, cũng không thể nói thẳng là Thần gia để nàng gả cho Thần Phách Chân là tà ác, là không đúng, chỉ có thể uyển chuyển tiến hành khuyên can. Nhưng có lẽ người Thần gia không nghĩ đến, những quyển sách mà bọn họ dùng để giúp Thần Lộng Ngọc học tập kinh nghiệm kia, cùng với những tùy bút, nhật ký có cảm thụ của những nhân vật vĩ đại Thần gia đời trước, thỉnh thoảng sẽ có một chút tư tưởng cá nhân và cùng luân lý, khiến thế giới quan của Thần Lộng Ngọc không hoàn toàn bị bóp méo, cho nên trong tiềm thức của Thần Lộng Ngọc vẫn còn có chút kháng cự chuyện gả cho Thần Phách Chân. Đối với Bạch Thương Đông thì đây là chuyện vô cùng có lợi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương