Bạch Thương Đông quá vui mừng, rốt cuộc đã tới giờ khắc này, thấy Thần Lộng Ngọc đã cầm lấy « Thần Thị Bí Kinh Chân Chân Thiên » rồi mở ra, đang chuẩn bị nhớ kỹ toàn bộ nội dung thì lại đột nhiên nghe được giọng nói của một nam nhân vang lên. “Lộng Ngọc, đã nhiều ngày như vậy đã nghỉ ngơi đủ chưa?” Một nam nhân rất uy nghiêm đi lên thuyền hoa. Đây là lần đầu tiên Bạch Thương Đông thấy có người khác xuất hiện trên thuyền hoa, nhìn kỹ một chút mới hiểu ra, Bạch Thương Đông đã từng gặp nam nhân này, chính là phụ thân của Thần Lộng Ngọc, người có Thiên Mệnh Đạo Ấn đời trước ở Thần gia- Thần Phách Chân. Trong số những tài liệu không nhiều về Thần gia, có một phần lớn đều là tin tức về Thần Phách Chân, Thần Phách Chân cũng là một vị có Thiên Mệnh Đạo Ấn, đời trước ông ta tung hoành khắp Thanh Châu, gần như không có người nào có thể địch lại. Người có Thiên Mệnh Đạo Ấn ở Viêm, Dạ, Hồ gia, chỉ cần là người cùng cấp thì đều bị Thần Phách Chân ép đến mức không ngóc đầu lên được, 30 năm trước ông ta cũng đã là Chân Nhân, cũng không biết đến nay đã tăng cấp lên Hiền Nhân chưa. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương