Bạch Thương Đông là người hiện đại trên địa cầu, thân thể phun nữ đã từng thấy rất nhiều, nhưng lại không có người nào có khả năng khiến người ta si mê như Thần Lộng Ngọc. “Dường như trời cao đã quá sủng ái nàng.” Đến khi Thần Lộng Ngọc trở lại thuyền hoa rồi mặc quần áo vào, Bạch Thương Đông mới âm thầm khen ngợi một tiếng, thu hồi ánh mắt của chính mình. Thần Lộng Ngọc ngồi trước lan can của thuyền hoa, để gió tự nhiên thổi qua mái tóc dài màu đen chấm đất của nàng, sau đó mới đứng dậy, đôi chân ngọc để trần vào trong tiểu lâu trên thuyền hoa. Trong thuyền có để rất nhiều đồ trang sức và sách vở, Bạch Thương Đông tùy tiện nhìn một cái, nhất thời giật mình đến mức cằm sắp rơi trên mặt đất. Trên bàn tùy tiện để mấy cuốn sách, vậy mà đều là bí kỹ Thánh phẩm cấp Chân Nhân, trong đó một quyển tên là « Thần Thị Bí Kinh Chân Nhân Thiên » . Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương