Thần Lộng Ngọc nghe nha hoàn nói thế, chân mày thanh tú hơi nhăn lại, mặc dù trong lòng không muốn, thậm chí có thể nói là có chút chán ghét, nhưng vẫn đi tới trước Thánh Đạo Bi kia.

“Ta chỉ tùy tiện viết một bài, có lẽ cũng không thể được Thánh Đạo Bi công nhận.” Thần Lộng Ngọc đứng trước mặt Thánh Đạo Bi, giảo hoạt nháy mắt một cái, dùng thân thể chặn lại tầm mắt của nha hoàn kia, khắc mấy chữ lên Thánh Đạo Bi trước mặt.

“Một, hai ba bốn năm, sáu bảy tám chín mười, ba tám năm mươi mốt, chín chín 27.”

Viết xong câu này, Thần Lộng Ngọc có chút đắc ý nhìn Thánh Đạo Bi một cái, dường như rất hài lòng với kiệt tác của chính mình.

Hai câu này hoàn toàn không có quan hệ với tấm Thánh Đạo Bi này, thậm chí có thể nói là mấy câu làm bừa, chắc chắn tuyệt đối sẽ không được Thánh Đạo Bi đồng ý.