Vách núi lại bị một quyền của Bạch Thương Đông đánh nát một mảng lớn, nhưng Dạ Vô Hoan lại đột nhiên biến thành một đạo băng quang, dùng tốc độ không thể tưởng tượng nổi trốn đi thật xa, trong chớp mắt đã gần biến mất trong tầm mắt Bạch Thương Đông. “Bạch Thương Đông, cả đời này ta và ngươi không chết không thôi.” Bạch Thương Đông đảo mắt nhìn lại, đã không thấy bóng dáng Dạ Vô Hoan đâu nữa, chỉ còn tiếng nói còn vang vọng bên tai. Trong lòng Bạch Thương Đông có chút buồn bưc, đã đến mức này rồi mà vẫn không có thể giết chết Dạ Vô Hoan, chênh lệch giữa hắn và cường giả cấp Chân Nhân vẫn còn quá lớn. Bạch Thương Đông không dám do dự chút nào, lập tức sử dụng Nhật Luân Nhãn khống chế Trọng Huyền lực tăng lên, mặc dù hắn có thể khống chế phương hướng của Trọng Huyền lực, nhưng Trọng Huyền lực khổng lồ như vậy, nếu không hạn chế nó tăng lên, cuối cùng nó sẽ vượt qua cực hạn chịu đựng của Thập Phương Cổ Đế, đến lúc đó cho dù hắn có một trăm cái mạng cũng không đủ để chết. Sau khi khống chế được Trọng Huyền lực, thân thể Bạch Thương Đông khẽ động, chạy đến trước cây dù giấy trắng mà Dạ Vô Hoan bỏ lại, nhặt cây dù giấy trắng này lên, nếu vật này là binh khí của Dạ Vô Hoan thì tuyệt đối không phải vật phàm, đương nhiên Bạch Thương Đông sẽ không khách khí mà nhận lấy. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương