Bạch Thương Đông lão vào trong bão tuyết, chỉ thấy những bông tuyết thần quang kia không ngừng lấp loé, sau khi rơi vào trên người Bạch Thương Đông lại giống như thật bông tuyết bình thường đậu trên người hắn, cũng không có hàn băng lạnh lẽo bắn ra từ bên trong. “Không thể nào?” Con ngươi Dạ Sát đã trợn trừng lên như muốn rơi ra ngoài, trơ mắt nhìn Bạch Thương Đông điên cuồng chạy trong bão tuyết. Dạ Vô Hoan cũng khẽ kêu lên một tiếng kinh ngạc, cây dù mày trắng trong tay lại khẽ vung lên, bão tuyết càng thêm mãnh liệt, nhưng thân hình của Bạch Thương Đông chẳng những không bị bão tuyết ngăn cản mà ngược lại càng thêm nhanh nhẹn, giống như bị bão tuyết đẩy về phía trước vây, trong nháy mắt đã bắn đi mấy dặm. Bạch Thương Đông vì ngăn cản Trọng Huyền hoa văn trên người, đã sớm dùng Nhật Luân Nhãn ngăn chặn liên hệ giữa thân thể của mình với thế giới bên ngoài, thân thể của hắn giống như đang một không gian khác, chỉ cần lực lượng đánh trên người hắn chưa đạt tới trình độ phá vỡ không gian thì dù là ai cũng không có làm hắn bị thương. Khuyết điểm duy nhất chính là, Bạch Thương Đông đã chặn lại mọi liên hệ với thế giới này nên hắn cũng không thể gây ra ảnh hưởng gì tới thế giới này, nói cách khác là trong trạng thái Nhật Luân Nhãn, hắn cũng không thể công kích được bất luận kẻ nào, dù đối phương nhỏ yếu đến đâu, hắn cũng không thể làm gì được đối phương chút nào. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương