Đương nhiên không phải Trọng Huyền lực không ảnh hưởng chút nào tới Bạch Thương Đông, mặc dù Bạch Thương Đông đã kịp thời sử dụng Nhật Luân Nhãn, chặn lại các cảm giác của toàn thân đối với thế giới, nhưng bây giờ Bạch Thương Đông vẫn cảm thấy giống như đang là người địa cầu trên lưng có cõng một tên mập, đi đường cũng phải cố hết sức. Khi Bạch Thương Đông đi tới trước Nguyệt Tinh Thạch, trong nháy mắt khi hắn đưa tay đè lên Nguyệt Tinh Thạch, trên Nguyệt Tinh Thạch lập tức tỏa ra vầng sáng, bao phủ cả người Bạch Thương Đông vào trong vâng sáng này. Thời gian mười nhịp thở chớp mắt đã qua, vầng sáng trên Nguyệt Tinh Thạch cũng dần biến mất, Bạch Thương Đông từ trên Nguyệt Tinh Thạch đài đi xuống, người khác đều không biết hắn đã lĩnh ngộ được điều gì từ Nguyệt Tinh Thạch. “Hừ.” Vẻ mặt Dạ Sát đầy khó chịu phẩy tay áo bỏ đi, bí kỹ trên Nguyệt Tinh Thạch đối với hắn cũng chỉ là dệt hoa trên gấm, có hay không cũng không có gì khác biệt, dù sao cái gọi là bí kỹ thiên cổ có lực công kích mạnh nhất, từ xưa tới nay chưa từng có ai có thể phát huy ra lực công kích mạnh mẽ như vậy. Chỉ là thù hận giữa hắn và Bạch Thương Đông đã kết chắc rồi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương