Càng đi lên đi, Bạch Thương Đông vận dụng Phi Tiên Thuật càng quen tay, sau khi leo đến vị trí tầm một ngàn năm, sáu trăm mét, hắn không cần phải dùng cả tay cả chân nữa, hoàn toàn chỉ cần dựa vào hai chân để mượn lực là có thể dễ dàng leo lên vách núi. Đó cũng không phải là Bạch Thương Đông có thiên phú nghịch thiên về thân pháp, mà là Liên Ẩn lựa chọn môn Phi Tiên Thuật này thật sự quá thích hợp với Bạch Thương Đông rồi, kết hợp với năng lực của Thập Phương Cổ Đế, Phi Tiên Thuật rất dễ dàng được vận dụng đến cực hạn. Chuyện này khiến Ngọc Tú nhìn mà thấy kỳ lạ, nàng thật sự không hiểu tại sao sau khi vào khu vực gió mạnh thấu xương, thân pháp của Bạch Thương Đông lại càng ngày càng tốt, càng ngày càng nhẹ nhàng. Nếu như không phải Ngọc Tú biết rõ lúc trước Bạch Thương Đông thực sự không có bí kỹ thân pháp, thì lúc này nàng sẽ cho rằng hắn là người đặc biệt am hiểu thân pháp. “Thiên phú của người này thật sự rất cao, dù chưa có Thiên Mệnh Đạo Ấn, nhưng lại có thiên phú cao ở cả văn và võ đạo, ngay cả Tu La và Dạ Sát nắm giữ Thiên Mệnh Đạo Ấn cùng không thể so sánh được, trong thiên hạ này có người nào có thể trong vòng một hai giờ lại luyện được một môn bí kỹ thân pháp đến trình độ này, sợ rằng khó có thể tìm ra người thứ hai. May mà quan hệ giữa Bắc Minh và Nam Ly không phải thù địch, nếu không thì nhất định phải diệt trừ người Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương