"Có liên quan tới ngón út trong năm ngón Thánh Đế Cốt?" Bạch Thương Đông nghe được Ngọc Tú nói như vậy trong lòng liền hơi động, bên hông nữ nhân trong băng kia, có một ngón út Thánh Đế Cốt, hơn nữa còn rất có thể là thật. "Chỉ là một truyền thuyết, thiệt giả cũng chưa biết chừng, dù sao Thánh Đế Cốt đã biến mất lâu rồi, đã sớm không còn thấy trên nhân gian, cũng không biết được rốt cuộc là thật hay giả." Ngọc Tú cũng không để ý, đứng dậy nói: "Ngọc Tú xin được cáo lui trước, không quấy rầy Bạch sư huynh luyện tập phù chú nữa." "Nếu như « Bí Kỹ Công Kích Mạnh Nhất Thiên Cổ » kia thật sự có liên quan tới ngón út Thánh Đế Cốt, nói không chừng ta thật sự có cơ hội luyện thành cũng chưa chừng." Bạch Thương Đông cũng chỉ suy nghĩ một chút mà thôi, chỉ là một môn bí kỹ, cũng chưa chắc đã thật sự có liên quan với Thánh Đế Cốt. "Bạch sư huynh, ta không quấy rầy ngươi chứ?" Ngọc Tú mới vừa đi, Hồng Linh lại tươi cười đi tới, trong đôi mắt to trắng đen rõ ràng lộ ra mấy phần xảo trá. "Không quấy rầy, có chuyện gì ngươi nói đi." Bạch Thương Đông đem một lá bùa viết hỏng bỏ qua một bên, một lần nữa cầm một lá khác tiếp tục viết. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương