Mặt già của Bạch Thương Đông đỏ lên: "Ta nếu như là thật sự có ý niệm thông suốt như vậy, cũng sẽ không hỏi ngươi, chỉ là trước đó quên hỏi mà thôi."

Ngọc Tú nhìn bộ dáng của Bạch Thương Đông, cười nói: "Nếu như Bạch sư huynh muốn biết, Ngọc Tú sẽ đem tất cả thông tin mà ta biết báo cho Bạch sư huynh, nhưng Ngọc Tú có một việc muốn nhờ, nếu như Bạch sư huynh chịu hỗ trợ, Ngọc Tú còn có thể tiết lộ một bí mật nhỏ liên quan tới bí kỹ trên Nguyệt Tinh Thạch cho Bạch sư huynh, có lẽ là bí mật nhỏ này sẽ có chút giúp ích đối với việc Bạch sư huynh lĩnh hội."

Bề ngoài thì tuổi tác của Ngọc Tú còn lớn hơn Bạch Thương Đông một chút, nhưng lại mở miệng gọi Bạch sư huynh vô cùng tự nhiên, người ở Thánh Giới có thể làm được một điểm này, cũng đã hiện ra vẻ tinh tế.

Bạch Thương Đông cũng không cảm thấy có gì không ổn, bởi vì tuổi tác thực của hắn vốn lớn hơn một chút so với bề ngoài bây giờ, đầu lâu thủy tinh khiến cho thân thể hắn trở lại trạng thái khoảng mười sáu tuổi, thế nhưng tâm tính lại không thể quay về.

"Ta chỉ là một Văn Sĩ, nếu là việc quá khó khăn, ta sợ rằng không đủ lực để làm." Bạch Thương Đông cười khổ nói.