"Cho ta một phần thịt Ma Lang nướng." Bạch Thương Đông không để ý đến Ma Nhân kia, tự ý đi tới trước một cái bàn ngồi xuống. "Cút ra ngoài, ngươi không có tư cách ngồi ở chỗ này." Ma Nhân kia hướng về phía Bạch Thương Đông quát lạnh. Mấy Ma Nhân khác cũng đều trợn mắt nhìn Bạch Thương Đông, giống như là đã bị cực kỳ nhục nhã vậy. "Tại sao ta không có tư cách ngồi ở chỗ này?" Mí mắt của Bạch Thương Đông khẽ nâng lên, nhìn Ma Nhân kia hỏi. "Cút ra ngoài ngay lập tức, nếu không mặc kệ chủ nhân của ngươi là ai, ngươi cũng không thể tiếp tục sống mà đi ra ngoài." Ma Nhân kia lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Bạch Thương Đông, trong mắt tràn đầy sát ý. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương