Có hai chị em, chị gái khoáng đạt tự nhiên, ôn nhu mà đạm nhã, em gái đáng yêu điềm tĩnh, nhưng đôi mắt linh động cứ luôn đảo tròn, không biết đang nghĩ gì.
Khác với nhiều nhà chị em luôn cãi nhau, hai chị em này khiến người ta cảm giác thân thiết, em gái rất quyến luyến chị mình, chị đi tới đâu, em đi tới đó. Về sau cả lão nông đương địa đều biết, thì ra mẹ hai chị em mất sớm, chị gái thay mẹ chăm sóc em.
Chị biết đánh đàn piano, mỗi ngày khi tịch dương hoàng kim chiếu đầy đất, người chị đàn khúc ưu mỹ, em gái luôn ôm con búp bê vải ở bên ngoan ngoãn nhìn, rồi một năm khi hai chị em cùng tới đây, em gái cùng chị ngồi cùng, hai đôi bàn tay trắng muốt lướt lên phím đàn cùng hòa tấu khúc nhạc.
Mỗi năm tới giáng sinh, người hầu mang tới cây thông lớn nhất, hai chị em cùng trang trí, treo lên đó rất nhiều ngôi sao lóng lánh, cùng nhau đắp người tuyết. Người chị dấu quà dưới gốc cây, sau đó bảo em gái tìm, lần nào cũng làm em gái bất ngờ không thôi, món quà từ búp bê thay đổi thành váy công chúa, nước hoa...
Đêm giáng sinh cho dù trong phòng hết sức ấm áp, em gái cũng leo lên giường chị, nghe chị kể chuyện, nhìn tuyết bên ngoài, ánh mắt dần mơ hồ, rúc vào nách chị ngủ.