Nếu không nói tên thì chưa chắc Tần An đã nhận ra, nhưng giờ thì y khẳng định là mình không lầm, y mới nghe không lâu: - Sao cô lại là trợ lý ở đây rồi vậy? Gần đây nghe giám đốc Đỗ tâm sự về thời đầu lập nghiệp, cứ tiếc nuối rằng nếu khi đó ký được hợp đồng với cô Lâm Vi, thì Đại Ngu đã có nghệ sĩ để dốc lòng đào tạo. Lâm Vi, hai mươi tư tuổi, ra mắt rất sớm nên tuổi nghề cao, là người mới năm xưa được Đỗ Thượng khai quật, chỉ là khi đó Đỗ Thượng không có đủ tự tin, còn Đại Ngu là phòng công tác nhỏ không có thực lực, ông ta đành buông tay tiến cử Lâm Vi cho bạn học là giám đốc công ty truyền thông khác, giờ Lâm Vi khá có danh tiếng. Tần An đã muốn dùng Đại Ngu làm bàn đạp cho Tôn Tôn thì tất nhiên điều tra cặn kẽ mọi mặt, Vương Hồng Kỳ ở phương diện này vô cùng tỉ mỉ. Bị người ta vạch trần, Lâm Vi hơi xấu hổ, nhưng không phải là cô bé ngây ngô mới vào đời nữa, còn coi đây là cơ hội cười tươi tắn: - Anh Tần không ngờ nhận ra tôi, thật là vinh hạnh, tôi đi theo muốn xem kỹ thuật của chị Nguyễn, học một chút, sau này còn dùng. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương