Mùa đông phương nam luôn lạnh lẽo ẩm thấp, dù có ánh nắng chăng nữa, cái lạnh đó cũng thấm vào xương, Tần An vừa tỉnh lại liền thấy mông lạnh băng. Tần An lấy làm lạ, sao mình lại có thể ngủ tới mức này, vừa tỉnh lại, hơn nữa giấc mơ vừa rồi, y cố nhớ lại mà không nhớ nổi mình vừa mơ cái gì chỉ nhớ có một cô gái với khuôn mặt lờ mờ làm y sợ hãi, cảnh tượng trước mắt như bức tranh đen trắng phủ sương, giống như rất nhiều bộ phim, điện tâm đồ từ từ biến thành đường thẳng, tim ngừng đập, rồi bức tranh trở nên sáng tỏ, cô gái không biết là quỷ hồn hay oán linh dần dần tiêu tan dưới ánh mặt trời, mà thiên sứ mang theo ánh mặt trời chính là chị An Thủy. - Chị An Thủy. Bất giác Tần An gọi lần nữa: - Ừ, Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương