Tôn Tôn giật mình giật vội tay Tần An ra, quay đầu sang thấy một nam tử trung niên mặc trang phục thoải mái ở nhà mặt mày nghiêm nghị nhìn về phía họ, thầm hô hỏng rồi, bị giáo viên trong trường nhìn thấy rồi, tuy hôm nay giáo viên học sinh đều chưa tới trường, nhưng quên mất trong trường còn có giáo viên sống. - Thầy Cung. Tần An gãi gãi đầu, có hơi xấu hổ: Một đôi thiếu nam thiếu nữ từ trong lễ đường tĩnh mịch đi ra, người ta còn có thể nghĩ tới chuyện gì khác được nữa? Cô bé kia là ai? Lúc nhìn qua còn tưởng là chị của Tần An cơ, cô gái này trang điểm ăn mặc quá thành thục, nhưng nhìn kỹ vẫn còn vẻ non nớt, con gái bây giờ sao thế này, học không lo học, tâm trí đặt vào ăn mặc với trang điểm... Cung Lâm Tường càng nghĩ càng thấy nghiêm trọng, Tần An mà dính dáng tới con gái như thế, không phải sẽ ảnh hưởng tới học tập à, không khỏi nhìn kỹ thêm lần nữa, càng nhìn càng kinh ngạc: - Tôn Tôn phải không? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương