Tần An hơi ngạc nhiên, quay sang thấy Trần Thiên Thiên, thấy mặt cô vẫn nhợt nhạt yếu ớt nên không nói gì cả, may mà Trần Thiên Thiên không giống trong phim ảnh, vừa tỉnh dậy chẳng biết trắng đen ra sao đã thẳng tay tát Tần An một cái, sau đó vì sờ ngực hôn môi người ta mà mở đầu cho cảm giác kỳ diệu, từ đó chẳng còn gì để hồi hộp, cứ thẳng đường dẫm lên máu chó đi tới.

Nếu không phải trong phim thì thời khắc vừa qua Quỷ Môn Quan làm gì có người bình thường nào phấn khởi đánh người tưng bừng như thế? Phải giống Tần An và Trần Thiên Thiên, một chưa hết sợ, một chưa khôi phục.

- Nếu không phải người quen thế nào tôi cũng đòi bồi thường mấy chục nghìn rồi đấy, Tần gia các người là địa chủ trấn Thanh Sơn mà. Kể với Phù Dung chuyện đi săn ở Đại Thanh Sơn, cô ấy nhất định muốn tôi dẫn tới đây chơi... Kết quả thiếu chút nữa mất mạng...

Thêm một lúc nữa Trần Thiên Thiên cựa mình, lúc này điều cô muốn làm nhất chính là mắng Tằng Phù Dung một trận, sau đó đá cho Tần An vài phát:

- Hai người tích cực thật đấy, trời còn tờ mờ sáng sao đã vào núi chơi rồi.