Mùa đông mà vẫn có thể thấy mây trôi trên bầu trời xanh ngắt, thời tiết hôm nay thực sự quá tốt, nắng rực rỡ chiếu rọi khắp nơi, nước sông đều đều lấp lánh ánh vàng, bên sông cỏ tranh rậm rạp, Diệp Trúc Lan cẩn thận rẽ cỏ tìm kiếm, không ngờ phát hiện tổ chim non, cô cẩn thận khôi phục lại như cũ, đặt tay lên môi “suỵt một cái rồi rón rén rời đi. - Diệp Tử, đừng đi quá xa. Tần An kiểm tra lại lần cuối dụng cụ an toàn, yên tâm đứng dậy, gọi: - Ừ.. Diệp Trúc Lan xách túi lưới bằng bước đựng đầy đá cuội về, giày leo núi trắng, quần thể thao ôm sát, cùng chiếc áo phao, người nhẹ nhàng tươi trẻ đầy sức sống: Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương