Tần An há miệng cười hả dạ, coi như trả thù được phần nào chuyện dày vò y nửa ngày, đặt điện thoại xuống, thư thái duỗi lưng ra, y tự biết mình, đôi khi thực sự vô cùng đáng ghét, nhưng mà nữ nhân dùng chữ “hận”, ý vị rất nhiều. Có điều Tần An không quá để tâm, Đường Mị có ý đồ gì, Đường Mị xinh đẹp thế nào, Đường Mị có bao nhiêu bí mật đều không quan trọng nữa, nó chỉ có thể làm phiền Tần An nửa ngày thôi, y không có ý định hay hứng thú phát triển thành bất kỳ cái gì với Đường Mị hết.
Giường của Đường Mị cực rộng còn êm, Tần Thấm hưng phấn lăn đi lăn lại, lăn thế nào ngã xuống giường, “úi” một tiếng, may mà mặt đất trải thảm dầy nên không đau mấy. Tần Thấm vừa xoa mông vừa nhìn cái tủ bị chân mình đá mở ra, bên trong cũng trải thảm lông, Tần Thấm như phát hiện ra vùng đất mới, chui ngay vào:
- Chú, tối nay cháu muốn ngủ ở đây.
- Bên trong không có chăn, cẩn thận bị lạnh, mau ra đây, ngoan ngoãn ngủ trên giường với chú.
Tần An thấy trẻ con thích thứ mới mẻ không hề sai, chỉ là Đường Mị không có chăn nhỏ cho Tần Thấm đắp, nhiệt độ trong phòng giữ ở 23 độ, tối không đắp chăn sẽ bị lạnh bụng: