- Vớ vẩn, ai để ý mấy lời linh tinh của cậu làm gì. Bành Hi Hiền cười khẩy cố chống chế, nhưng lừa người sao lừa được mình, trong lòng lại nghĩ, chẳng lẽ đúng như y nói, vì tiềm thức mình cho rằng không bằng y, không đúng, y chẳng phải tự nhận nói linh tinh rồi à? Sao mình còn nghĩ theo hướng đó... Nhưng mình tin là nó linh tinh, tức là tin điều linh tinh nói nói, mà đúng là vừa rồi mình không hoài nghi... A, thằng nhóc này thật đáng ghét. - Tần An, cháu đang làm cái gì thế? Cháu có thấy ai làm như cháu không? Tần Hướng Sơn đi tới không nhịn được cười: - Đây là Tần An cháu anh à, rất tốt, tôi thích những đứa bé thật thà, không giả bộ, rất thú vị, cháu thích ăn gì cứ lấy, không cần phải ngại. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương