Tần An đứng dựa lưng vào gốc cây ngô đồng, nhìn Đường Mị và Đường Khiêm Hành nói chuyện, nhìn họ rời đi rồi mới đi rồi mới thong thả tới lễ đường, đến lúc xem Đường Mị để lại bất ngờ gì.

Sân rất vắng người, chỉ có gió lạnh thổi vài chiếc lá la đà và Tống Anh Hào mặt đầy mụn trứng cá kích động đi đi lại lại, tay cầm một tờ giấy, nhìn về phía mặt trời, vẻ mặt trang nghiêm mà thần thánh, tựa hồ hướng tới thứ thiêng liêng mỹ hảo nào đó, miệng lẩm bẩm:

- Tôi nhìn thấy một ánh hào quang chiếu xuống sân khấu, như thứ ánh sáng duy nhất trong bóng đêm mịt mùng, chưa có âm nhạc vang lên, cô ấy đã xuất hiện như thiên thần. Cô ấy là thiên nga cô độc, kiêu ngạo mà mỹ lệ, bước chân cô ấy bước từ bên này tới bên kia sân khấu, không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào. Tôi hiểu rồi, cô ấy không cần âm nhạc, âm nhạc là vô nghĩa, không ai để ý tới âm nhạc, trong mắt chỉ có cô ấy giang cánh bay...

Rợn cả người, tên này không phải lại chuẩn bị viết thư tình mạo danh gửi cho ai chứ? Tần An ghé đầu tới hỏi, có vẻ không giống lắm vì trông Tống Anh Hào rất giống thanh niên vì lý tưởng mà tuẫn táng hơn:

- Anh làm gì thế?