Đường Mị là một câu đó, trên người cô có quá nhiều thứ làm người bình thường chỉ có thể trố mắt nhìn, mãi cũng không thể tiếp nhận nổi. Đại khái đó chính là thiên tài. Đường Mị muốn Tần An phối hợp, y biết cô không nói chơi, không muốn cho xem chứ gì, thế thì càng phải xem, Tần An rất khốn kiếp, nhưng cũng biết chừng mực, hôm nay cho Đường Mị toại nguyện, sắp chia tay rồi, không nên trêu chọc nha đầu điên này, nếu không cô ta để lại đòn dự phòng nào đó, mình nuốt không trôi. Cả chiều Đường Mị chỉ có một tiết mục, không thể vô lý tới mức bắt mình tránh từ bây giờ, trở về chỗ của mình. - Ngải Mộ làm sao thế, đột nhiên lúng túng như vậy, chẳng có tương tác gì với Bành Hi Hiền, hình như lại còn né tránh. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương