- Cô Tôn, cô Diệp, còn nhớ tôi không? Tháng sáu chúng ta gặp nhau ở tỉnh thành, màn biểu diễn quá hoàn mỹ, làm người ta chấn động.

Vì thân phận của Tần An, Đỗ Thượng thấy dùng cách xưng hô chính quy một chút thích hợp hơn:

Tôn Tôn và Diệp Trúc Lan rụt rè gật đầu, biết ông ta là người trong nghề, đánh giá của Đỗ Thượng có ý nghĩa lớn, hồi hộp đợi ông ta nói tiếp:

- Cậu Tần An, tôi khẳng định chắc chắn một lần nữa, cô Tôn cực kỳ có thiên phận tự nhiên thu hút ánh mắt mọi người khi ở trên sân khấu, cậu hẳn nhìn ra, trước khi lên sân khấu, hai chân cô ấy rất run, rất hồi hộp, nhưng một khi lên sân khấu rồi, tất cả đều tự nhiên biến mất, cô ấy không biểu diễn, cô ấy đang hưởng thụ, đó là một loại ưu thế được trời ưu ái, khiến cô ấy dễ dàng thành công hơn người khác.

Đỗ Thượng căn bản không cần phải trái lòng, cho dù màn biểu diễn vừa rồi ông ta có thể chỉ ra cả chục điểm không được, nhưng điều đó không quan trọng nữa, đấng tạo vật không công bằng, cùng lăn lộn trong giới biểu diễn, có người nỗ lực đổ mồ hôi đổ máu, dùng mọi cách tranh thủ một giây lên hình, có những người lại tự nhiên thu hút ống kính, cảm giác sân khấu tự nhiên, mà Tôn Tôn chính là người sau: