Biểu diễn tiết mục là cơ hội quang minh chính đại trang điểm, thường ngày các cô gái không dám ăn mặc quá gây chú ý ở trong trường, giờ thoải mái khe vẻ đẹp của mình, mỗi khi đi qua một nhóm nam sinh lại làm vài chàng trai đờ đẫn người, trong lòng đắc ý lắm.
Hơn nửa năm không gặp rồi, Tôn Tôn càng thêm xinh đẹp, vẫn cái khuôn mặt lạnh lùng cuốn hút đó, chẳng nhìn dấu vết trang điểm trong mắt Đỗ Thượng là cô gái xinh đẹp nhất, lòng khẩn cầu bà cô trẻ nhất định phải phát huy thật tốt, nếu không dù mình khen hết lời, Tần An không chịu tin.
Đỗ Thượng gửi gắm hi vọng cực lớn vào Tôn Tôn, không chỉ vì cô có tiềm năng hiếm có, quan trọng là có Tần An ở sau sẵn sàng chi tiền, đây là cơ hội hiếm có phải nắm lấy để thực hiện tham vọng thành công ty giải trí hàng đầu.
Bên cạnh Tôn Tôn là Diệp Trúc Lan, hiển nhiên so với Tôn Tôn thì run hơn nhiều, lát nữa mặc dù người biểu diễn chính là Tôn Tôn, nhưng phần của cô cũng không nhẹ nhàng, thi thoảng lại nhìn Tần An lấy thêm can đảm, chỉ:
- Tôn Tôn, Tần An đang chỉ về phía chúng ta kia, không biết nói gì.