- Tôi nói, chăn tôi bị ướt rồi. Đường Mị không thèm cãi nhau, nói từng chữ một cứ như Tần An bị thiểu năng không hiểu: - Cậu không biết phải làm gì à? - Không tin bạn chỉ có một cái chăn. - Hôm nay vừa mới thay chăn đệm ra mang đi gặt, mai mới lấy về. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương