- Tôi không quan tâm bán hết hay không, tôi chỉ muốn tạo thế, lần đầu phát hành đã bán ra một triệu bản, đây là sáng tạo lịch sử, người dân nước ta thích nhất mấy cái danh hiệu này, sáng tạo lịch sử, sáng tạo kỷ lục, đứng đầu Trung Quốc, đứng đầu Châu Á. Đó sẽ là đề tài được truyền thông vô cùng hứng thú, không bán hết được thì chúng ta mua lại, tôi muốn cái thành tích này được tung hô tràn ngập trên báo chí, truyền hình. Anh đừng chỉ nghĩ tới kiếm tiền là tâm lý sẽ bình hành thôi.
Tần An mỉm cười thản nhiên, y rứt hẳn ra khỏi quản lý, không phải suốt ngày đau đầu với các con số phát hành, doanh thu, lợi nhuận, có cái lợi là tầm nhìn chiến lược sẽ bao quát hơn:
Hứa Húc Minh vỗ đầu:
- Ý cậu muốn nhắm tới công trình 515 sao?
- Đúng thế, cái chúng ta muốn là sự ủng hộ của chính sách quốc gia, một chính sách thúc đẩy toàn bộ sản nghiệp truyện tranh phát triển. Đây là chuyện khai thác thị trường, phải mở rộng thị trường ra, chuyện này chúng ta không làm một mình được, cần các tạp chí truyện tranh khác giúp sức, chỉ cần chúng ta vẫn giữ ưu thế dẫn đầu, lượng người đọc truyện mới mà các tạp chí khác khai quật được không thể không chú ý tới tạp chí đứng đầu sản nghiệp như chúng ta. Nếu không tích cực mở rộng thị trường sẽ đạt tới giới hạn, Độc giả chính là bài học, năm 95 đạt lượng phát hành kỷ lục, sau đó thì sao, liên tục sụt giảm.