Tần An luôn cẩn thận gây dựng tình cảm ba người, để hai cô gái từng chút, từng chút thích ứng cảm giác ba người ở bên nhau, hi vọng một ngày Diệp Trúc Lan chứng kiến cảnh mình ở cạnh Tôn Tôn, ít nhất sẽ cho y một cơ hội để giải thích. Tần An biết đây là chuyện ích kỷ, hoang đường, thậm chí có người chỉ mặt nói y khốn nạn cũng không thể phản bác được, nhưng bảo y phải từ bỏ một trong hai người, y không làm, thà mình càng trở nên ích kỷ, khốn nạn cũng được.
Trong lòng ôm hai cô gái mình yêu thương, Tần An dần dẫn trấn tĩnh lại, nghỉ mùi thơm thiếu nữ, cảm thụ sự ấm áp mềm mại từ thân thể họ, nhưng không có loại dục vọng sôi trào kia. Không nghe thấy tiếng Đường Mị và Lý Thục Nguyệt nói chuyện ở phòng khách, không nghe thấy tiếng xe ngoài cửa sổ, không nghe thấy tiếng gió lạnh đập lên cửa kính, chỉ có tiếng tim đập ba người.
...
Rượu hoa quả mặc dù làm người ta say, song rốt cuộc không so với rượu bình thường, thế nên ánh mặt trời mùa đông chiếu vào phòng, Tôn Tôn tuy có chút uể oải thức dậy, chẳng thấy chói mắt, cũng không thấy đau đầu.
Thoải mái rên một tiếng, cảm giác tư vị khác hẳn mọi khi, toàn thân ấm áp, chăn có có một mùi vị gì đó khiến người ta hết sức an tâm, làm cô lười biếng không muốn dậy nữa.