Đường Mị vẫn ngồi nguyên trên ghế, hơi hậm hực:

- Chị nói xem bao giờ Tần An mới chịu lớn đây? Chơi với Tần Thấm không biết trời đâu đất đâu, cùng Tôn Pháo, Tần Tiểu Thiên nghịch ngợm đã đành, chơi với con gái mà cũng hăng hái như thế.

Lý Thục Nguyệt ngồi xuống cùng Đường Mị đắp chung cái chăn, tắt TV đi:

- Đó mới là ưu điểm của Tần An, lúc nào cũng khiến người ta có cảm giác nó đang hưởng thụ cuộc sống, bất kể vui chơi, học tập đều tràn ngập say mê hứng thú cho nên mới có thành tích bây giờ. Đường Mị, mặc dù em trông có vẻ chững chạc, nhiều chỗ biểu hiện còn hơn cả Tần An, nhưng chị nói việc Tần An kỳ thực càng có ý nghĩa hơn em, em có thừa nhận không? Không phải là người nhà mà chị khen nó đâu.

Đường Mị lắc đầu.