Nhảy xong (Thế giới thật tươi đẹp), Tần Thấm cực kỳ phấn khích, lại nắm tay Diệp Trúc Lan, nhảy (Cơn mưa nhỏ) (Em đi học), (Tổ quốc, tôi yêu tổ quốc), Tôn Tôn đứng vỗ tay mà hâm mộ.

Chơi chán chê mồ hôi đầm đìa, bốn người vui vẻ về nhà, bất ngờ phát hiện Đường Mị lại xuống chơi.

Đường Mị và Lý Thục Nguyệt ngồi trên ghê sô pha quấn chăn xem phim, trên bàn có rất nhiều đồ ăn vặt, đĩa VCD phim (Như khói như sương).

Xem phim này là phải như chị dâu, nước mắt lưng tròng làm người ta nhìn mà thương hơn cả nữ chính trong phim, chứ đâu như Đường Mị, đeo cái kính to tướng, che nửa khuôn mặt, hai mắt ngưng trệ chẳng tiêu cự, làm người ta không hiểu cô đang xem phim hay là nhìn vào chỗ nào đó ở hư vô, cái mặt càng không có chút sắc thái biểu cảm nào.

Nhìn bộ dạng đó, Tần An không tin Đường Mị thích xem phim Quỳnh Dao, có khi cô gái này xem hà mã trong thế giới động vật còn tỏ ra hứng thú hơn.