Nghĩ thoáng? Tần An chẳng biết nữa, mối tình đầu đâu dễ quên được, cả đời y không quên được Diệp Trúc Lan, đó là hình ảnh mỹ lệ nhất, thuần khiết nhất trong tim y. Y vốn là người lắm mưu mô, lắm chủ ý, nhưng đối diện với Diệp Trúc Lan lại thành hết sức đơn giản, thậm chí ngốc nghếch.
Tình cảm thuần tịnh nhất của nam nhân là mối tình đầu, một khi giao ra rồi, dù sau này yêu lần nữa đều không giống, trong đó xen lẫn nhiều thứ, trách nhiệm, đạo đức, hư vinh, thói quen, dục vọng... Rất rất nhiều thứ, đó chính là tình yêu của nam nhân.
Giống như tình cảm của y với Tôn Tôn, không phải thuần túy là yêu, không thể nói so với tình cảm y giành cho Diệp Trúc Lan thì bên nào nặng bên nào nhẹ, chỉ đơn giản là không hề giống.
Nghỉ ngơi thêm một lúc, ước chừng bác hai sắp tới nơi, ba người dọn dẹp đồ rồi ra cổng công viên, vừa vặn thấy một chiếc Toyota Crown đen đi tới, Tề Quân xuống xe trước mở cửa, lần lượt Tần Hướng Sơn, Tần Tiểu Thiên, Lý Ngọc, Tôn Pháo đi ra.
- Chú Béo, chú Pháo.