- Con người không thể cả đời làm theo hứng thú được, lúc còn nhỏ thì không sao, khi lớn lên rồi cần cẩn thận gây dựng cuộc sống, người khôn ngoan thì phải biết tạo hứng thú với việc mình làm, chứ không phải cứ theo đuổi việc mình hứng thú. Cha em không thể vất vả cả đời, đợi khi đã có sự nghiệp mình muốn, cha em rất hi vọng giao lại cho con trai mình. Đầu tư Duy An từ đầu do chị An Thủy gây dựng, em không thể cứ ngồi hưởng thụ mãi. Còn cả chị nữa, kinh doanh ngày càng lớn, ngày càng vất vả, em nói thương chị, không thể chỉ nói mồm, nhiều việc sớm muộn em cũng phải gánh lấy thôi, đó là trách nhiệm khi trưởng thành.

Tần An giang rộng tay ra:

- Em tranh thủ hưởng thụ trước một lúc, sau này mọi người hưởng thụ, em vất vả vì mọi người.

Lý Thục Nguyệt chỉ mỉm cười không nói, đây mới là cậu em chồng chững chạc chu đáo của mình, luôn luôn người bên cạnh là quan trọng nhất.

- Chị biết không, em định mua mảnh đất trống sau trạch viện, bao gồm hai ngọn đồi và cái ao nhỏ, xây một viên lâm, bao quanh cả trạch viện, ông nội vẫn có thể ngày ngày ngồi ở thiên tỉnh đợi nắng lên. Bác cả thích câu cá có đình nhỏ ở giữa hồ để ngồi, gió mát lồng lộng, bên cạnh sóng gợn lăn tăn, cá câu lên mười mấy cân. Men theo hồ bố trí đá Thái Hồ, dẫn tới vườn đào đầy đủ công cụ rèn luyện sức khỏe, bác hai hay than trấn Thanh Sơn không có chỗ tập luyện sao? Có thể thỏa mãn rồi. Những ngọn đồi hoang kia có thể tu sửa thành sân golf, cha em chắc là thích món đó. Chị muốn em đi dạo cùng, có thể từ dưới gốc đào còn ướt sương đi tới, mang theo cánh hoa đào phiêu tán trên người, đẩy cửa sổ gỗ hồng trạm hỉ thước đánh thức em dậy, em từ cửa sổ nhảy ra, nhìn chị dâu xinh đẹp nhất thôn xóm xung quanh, nụ cười kiều diễm hơn hoa đào. Tần Thấm của chúng ta đã lớn rồi, mặc váy hồng, tóc buộc lụa tím, ngồi trên xích đu cười nhìn mẹ mình nhéo tai đánh thức chú ngủ nướng. Tần Thiên thì lớn lên béo tròn giống như Tần Tiểu Thiên...