- Đợi em lớn hơn đi, nhìn xem vừa rồi chị phải làm em hài lòng, người ta đâu có để tâm, cho dù thực sự biết em là cổ đông lớn của Lạc Thần chăng nữa, một người trưởng thành sẽ không thoải mái khi nói chuyện với một đứa bé đâu. Lý Thục Nguyệt vỗ vỗ má Tần An: - Chóng lớn lên nhé. - Em có vậy, hai ba năm nữa em thuận tiện làm việc hơn, nhất định để chị được hưởng phúc. Tần An nói lấy lòng, trong lòng thầm thương, chị dâu năm nay mới hai tư, đó là độ tuổi mà rất nhiều sinh viên vừa mới tốt nghiệp ra trường, đang hoang mang và trông đợi tương lai phía trước. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương