- Trần Thiên Thiên, lần trước hai chúng ta so tài không tính là trình độ thực sự, tôi thắng cô là nhờ ná phức hợp. Có vẻ cô rèn luyện chăm chỉ, định dựa vào sự chuẩn xác để đấu lần nữa, đúng không?

Tần An đoán được con người của Trần Thiên Thiên, tàn nhẫn với người khác, càng tàn nhẫn với bản thân, lập mục tiêu không đạt được không thôi, y không muốn bị loại người này nhắm vào, rất đáng sợ:

- Thì sao?

Tần An lấy cái ná nano ra, toàn thân phủ màu đen phát ánh kim nguy hiểm, Trần Thiên Thiên bản năng lùi lại, là dân trong nghề, cô có thể nói ngay, thứ này không thuộc phạm trù đồ chơi nữa, nó là vũ khí giết người, y muốn dùng thứ này chơi với mình?

- Nếu tôi dùng cái này, cô dám đấu với tôi không?