Thành tích của Tần An khiến những học sinh lớp 156 vốn định cạnh tranh với y đồng loạt buông cờ trắng, ánh mắt di chuyển sang mục tiêu nghĩ rằng khả quan hơn. Mới đầu ai cũng cho rằng Đường Mị là cao thủ ẩn mình trong tiểu thuyết võ hiệp, không thèm thể hiện võ công của mình, đợi tới đại hội võ lâm mới lên lôi đài, đánh bại anh hùng bốn phương, chiếm ngôi minh chủ, nhưng bây giờ xem ra chỉ hữu danh vô thực thôi, có lẽ sơ trung dựa vào cách học kiểu mọt sách có thành tích tốt, lên cao trung rồi, cần đầu óc linh hoạt nhiều hơn không theo kịp nữa. Đường Mị thong thả lật cuốn sách cũ nói về ngành nhân văn, thứ mà học sinh cao trung bình thường đọc không khác gì ru ngủ, cô hoàn toàn không để ý tới suy nghĩ của người khác. Thi thoảng lại ngẩng đầu lên ngẫm nghĩ gì đó, ở cuốn sổ tay ra, viết lách gì đó rồi đứng dậy ôm cuốn sách dầy của mình đi, chẳng bận tâm giáo viên vừa mới đi vào lớp, giáo viên chỉ biết lắc đầu. - Cô ta làm sao thế? Không coi ai ra gì. Trần Duyệt ngồi bên cạnh Ngải Mộ nhíu mày tỏ ý không thích: Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương