Tần An nằm thẳng cẳng trên mặt đất, đầu nghiêng sang bên, chỉ có thử ra không hít vào, ngay cả một tiếng rên cũng không có, cơn đau làm y suýt nữa lịm đi.

- Tần An, Tần An... Cậu không làm sao chứ?

Tôn Tôn hoảng hốt ném vội khúc gỗ sang bên chạy xuống sân khấu nhìn, mặt tức thì trắng bệch, cô không dám đụng vào người Tần An, cô được học sơ cứu ở trường, người bị thương không thể tùy tiện đụng vào nếu không rất có thể sẽ khiến thương thế nặng hơn:

Tần An không trả lời, không có bất kỳ phản ứng nào.

- Để, để mình đi tìm người.