- Không phải tôi nói anh không đủ tư cách động thủ với tôi, tôi chưa tự cao tới mức đó, nhưng hứng thú thực sự không còn nữa, anh có vẻ khác bọn kia, cũng rèn luyện công phu thực sự đấy, nhưng bỏ công sức chưa đủ, hạ bàn không vững, mai hoa thung hẳn lâu rồi không đi đúng không? Như thế anh không theo kịp tôi đâu.

Trần Thiên Thiên lắc đầu:

- Nếu anh chuyên tâm rèn luyện thêm vài tháng nữa, cũng cố bản thân, đánh một trận sẽ rất thú vị, nhưng giờ thì thôi đi, anh không phải người trong nghề, đánh thắng chẳng thú vị.

- Đừng nó nhiều, đánh võ miệng ai chẳng biết.

Đám học sinh phía dưới la hét ầm ĩ: