Giáo viên trong trường bị kinh động hết cả rồi, kéo ra hành lang chứng kiến chuyện cả đời chưa chắc có lần thứ hai, ánh mắt nhìn Liêu Phác không dám tin, một cô gái chẳng có gì đặc biệt lại thành nhân vật chính trong câu chuyện chắc chắn rồi đây sẽ được người ta bàn tán trong rất rất nhiều năm.

Vương Hồng Kỳ lên tầng hai mà tựa như leo núi Everest, chỉ sợ hắn vô dụng tới phút cuối quay đầu chạy, Tần An dẫn đầu vỗ tay hô:

- Cầu hôn! Cầu hôn! Cầu hôn!

Đám trẻ con nhiệt tình hưởng ứng đầu tiên, tiếp đó là người của Duy An rồi giáo viên trong trường, tiếng “cầu hôn” vang vọng bốn xung quanh.

Khuôn mặt vẫn còn vài cái mụn trứng cá dậy thì của Liêu Phá đỏ rực như lửa, tay bất an vân vê mái tóc dài: