Vương Hồng Kỳ cao lớn khôi ngô, cằm vuông môi dầy, mặc Âu phục đen, sơ mi trắng, ca vát đỏ thẫm, đứng bên cạnh Tần An, dù Đào Nhân Tụ không biết hắn là ai, nhưng không dám làm bừa.

- Hôm nay là ngày đại hỉ của ông Vương, trẻ con đừng phá phách.

Đào Ký đang ở gần đó, không hổ là bí thư huyện ủy, phản ứng rất nhanh, kéo con trai mình tới tươi cười như thể đây chỉ là chuyện trẻ con nghịch ngợm:

- Xin lỗi đi.

Đào Nhân Tụ không phải thằng ngốc, thường ngày ở huyện Đào Nguyên ngông nghênh một chút không sao, đụng chạm với những người cha mình cũng chẳng thể lên mặt này là ngu xuẩn, ngoan ngoãn xin lỗi Vương Hồng Kỳ, vẫn không cam lòng nhìn Tần An.