Phương đông hửng sáng, ánh ban mai màu bạc tràn ra, nhân lúc núi xa vẫn che chắn mặt trời, Vương Hồng Kỳ lái xe đưa Tần An về thành phố. Khi đi qua công trường nhà máy, một hàng xe bán đồ ăn sáng xếp thành dãy dài bên đường, đếm sơ qua có vài chục cái, người dân trấn Thanh Sơn có thói quen ở nhà ăn no rồi mới đi làm, nhưng ở nhà máy đa phần là công nhân trẻ, có thu nhập không tệ, lười dậy sớm nấu nướng, bọn họ lựa chọn mua đồ về ăn. Rất nhiều người quen ngồi quanh những cái bàn nhỏ, đầu hũ bốc hơi nghi ngút, quẩy rán vàng ruộm, còn cả rượu gạo ngọt phát ngấy, bữa sáng như thế đủ tinh lực làm việc cả sáng rồi. - Xem ra nhà ăn của nhà máy chẳng ra làm sao, nơi này nên quy hoạch một chút, xây vài căn nhà nhỏ cho những chủ quán thuê, xe ra xe vào nhà máy quá nhiều, lộn xộn thế này vừa mất vệ sinh, lại dễ gây tai nạn xe cộ. Tần An trầm ngâm tính toán: Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương