- Tôi giúp bạn, cũng hi vọng bạn giúp tôi, Tôn Pháo và Tần Tiểu Thiên đều không hiểu chuyện, thành thục như bạn, học tập cũng kém. Tôi thử rồi, chẳng thể nào giúp chúng được, nhưng bạn có thể cho hai chúng nó động lực lớn nhất...

Tần An chỉ bản thân:

- Bạn cũng biết trước kia tôi học cũng không hơn gì Tôn Pháo, nhưng vì nỗ lực để có thể vào cùng trường với Diệp Trúc Lan mà có ngày hôm nay.

- Ừm.

Lý Ngọc gật đầu, Tần An nói ra chuyện tình cảm của bản thân làm cô tin tưởng hơn nhiều, lòng có chút hưng phấn, nếu mở quán trong trường, nhất định kiếm gấp chục lần ở đây: