Xe rời thành phố Lâu Tinh đi lên quốc lộ, Vương Hồng Kỳ tăng tốc, buổi tối ít người xe đi rất êm, Tần An lấy giấy bút ra ghi ghi chép chép, chừng hơn một tiếng xe đi vào địa phận trấn Thanh Sơn, đường xá mấp mô đành dừng bút, nhìn xa xa thấy từng dãy nhà xưởng quét vôi trắng nối sát nhau rất bắt mắt, mái nhà màu xanh như kéo dài tới tận chân trời. - Đầu tư của ông Tần rất thành công, nơi này giá nhân công rẻ hơn duyên hải, thêm vào có đường quốc lộ thông với Đông Nam Á, máy móc gần như sản xuất suốt ngày đêm, sắp tới có thể gia tăng đầu tư. Vương Hồng Kỳ thấy Tần An chú ý dãy nhà xưởng, chủ động giới thiệu, nhiệm vụ của hắn là để ý tới những vấn đề Tần An không đủ thời gian tìm hiểu: Trừ nhà xưởng đã hoàn thành còn có công trường rộng rãi đang thi công, nếu tính cả diện tích nhà xưởng sẵn có, ước chừng phải hơn 300 mẫu, bác hai chuyến này đúng là bỏ vốn lớn rồi. Quy mô thế này đủ giải quyết hơn nghìn công ăn việc làm, quan hệ tới thu nhập cả cả nghìn gia đình, chính phủ nhất định cực kỳ coi trọng. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương