Những cơn gió mùa thu hiu quạnh mang theo từng chiếc lá vàng rơi la đà, sân trường Nhất Trung vắng lặng như thành không gian riêng cho hai người.

- Đúng như tôi đoán, bây giờ cậu chẳng để việc gì vào trong lòng, bất kể Duy An hay Ái Đạt đều không khiến cậu bận tâm, chỉ muốn sống cuộc sống đơn giản này, nếu ai quấy nhiễu nó là cậu rất căm ghét đúng không?

- Đúng.

Tần An nheo mắt nhìn Đường Mị, cô gái này hiển nhiên đã điều tra mình, cảnh cáo:

- Đường Mị, tôi không muốn chọc vào bạn, vì thế bạn cũng đừng chọc vào tôi.