Khi ba người Tần An tới nơi thì đại đa số thành viên hội học sinh đã có mặt, phòng làm việc rất rộng, tường treo rất nhiều giấy khen, chính giữa có một cái bàn dài, bên trên có những tờ giấy viết tên tuổi và chức vụ, Bành Hi Hiền ngồi trên cùng, bên trái là chỗ phó chủ tịch Đường Mị, bên phải là bí thư chi bộ đoàn, trưởng ban tuyên truyền, trưởng ban học tập... sau đó là phó trưởng ban, đến cuối bàn là thành viên thường, chỗ ngồi không có tên.

Tần An đếm sơ qua, không ngờ có hơn năm chục người, tổ chức cũng ra dáng lắm, như họp thường vụ vậy, có lẽ Bành Hi Hiền hưởng thụ cảm giác làm lãnh đạo này.

Tôn Tôn và Ngải Mộ đi cùng nhau tất nhiên cực kỳ thu hút, Tần An thành cái lá xanh đáng thương không ai chú ý, à nói thế không hẳn, có Chu Hồng Chuyên dùng thái độ ma cũ nhìn y, thằng này mà cũng thuộc hội học sinh? Ấn tượng của Tần An về nơi này cấp tốc giảm mạnh.

Cuộc họp chưa bắt đầu, mọi người quay sang bàn tán với người bên cạnh, Bành Hi Hiền chỉnh lý tư liệu, thấy Tần An mỉm cười gật đầu, thừa nhận so với học sinh cùng tuổi, tên này có phong độ lắm, chỉ là hắn hứng thú với mình, làm Tần An thấy rất phiền.

Không lâu sau ghế nào cũng có người, riêng chỗ Đường Mị là trống.